Logo for baiviet32.com

'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’

Posted: 31.7.2010 | Đọc: 0 | Bình: 0

Y Vol - con trai trưởng của giọng ca đại ngàn - trải lòng về cha khi đang tất bật với công việc chuẩn bị cho live show đầu tiên và cuối cùng của ông. Không có nước mắt, chỉ có giọng nói nhỏ và đôi lúc nghẹn ngào.

Bài liên quan 'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’ hoặc tương tự:

'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’ 1

Ba cha con Y Moan, Y Vol bên trái, Y Graria bên phải. Ảnh: TL.

Tôi và em trai đều là ca sĩ nhưng góp lại không bằng một góc của bố. Cả Tây Nguyên chỉ có thể sinh ra một Y Moan thôi. Nhiều người coi ông như một huyền thoại. Tôi và Y Graria cũng nghĩ như vậy.

Lần gần đây nhất, ba cha con biểu diễn chung trong chương trình Robocon và rock ngày 10/5. Đó là buổi tối định mệnh. Cả ba hát rất sung. Xong việc, ban nhạc kéo nhau đi ăn. Tôi rủ: “Cha đi ăn cùng con cho vui, cha về cũng ngủ thôi mà”. Bình thường, con người cha tôi rất chân chất, không bao giờ thích tới nhà hàng, quán xá, chỉ muốn về nhà. Bản thân ông nấu ăn rất giỏi và ông không ưa những món ăn nhà hàng nấu, lại không thích sự ồn ào, phải tiếp khách thì đi ngồi uống một hai cốc bia rồi về. Nhưng hôm đó nể con quá nên đồng ý.

Chúng tôi ra quán, ăn toàn đồ hải sản. Bố lâu chưa ăn gỏi cá sống chấm mù tạt nên rất thích, một mình xơi nguyên hai đĩa. Hôm sau về ông đau bụng quằn quại, lên xe cứu thương không nổi, Y Graria phải bế ra. Từ hôm Tết, ông đã có triệu chứng đói đau, ăn đau, ngồi gập cũng đau, nhưng ông không muốn nhét ống nội soi vào người. Trông bố Y Moan thế mà nhát lắm. Đi khám bác sĩ, bác sĩ chẩn đoán ông bị viêm đại tràng vì không có biểu hiện ợ chua. Ông mua thuốc uống theo toa, về cũng đỡ, sau đau lại cứ toa đó mua. Nếu lần đó không ăn cá sống, có lẽ bệnh ủ âm ỉ rồi đến khi phát là không còn gì nữa. Nhưng tôi không ngờ bệnh cha nhanh như vậy, mới từ tết đến giờ đã thành di căn.

Hôm đó khi đưa cha đến bác sĩ Buôn Mê Thuột, bác sĩ nói cha ung thư, mẹ tôi không tin, lại đưa ông qua chỗ khác. Ở đây, bác sĩ chỉ ra hai khối u đã to bằng quả trứng, bảo đưa cha ngay xuống Sài Gòn. Thường bệnh nhân khác phải xét nghiệm rất kỹ, sau một tuần mới quyết có mổ hay không nhưng riêng với Y Moan, ba ngày thủ tục đã xong hết. Tôi hối hận vì không có mặt để xem bác sĩ kết luận bệnh cha đang ở giai đoạn nào, có phương án can thiệp. Tôi gọi điện cho mẹ, mẹ bảo bác sĩ nói không có vấn đề gì, chỉ mổ hai u lành thôi. Tôi bay vào mà không hề mang theo quần áo, đồ đạc, nghĩ cha mổ một ngày xong sẽ lại bay về Hà Nội.

Ban đầu, tôi thắc mắc sao các y bác sĩ giỏi với thiết bị hiện đại ở Viện Ung bướu Sài Gòn không xác định được cha đang ở giai đoạn nào mà lại quyết định mổ. Nếu người bình thường chỉ cần ấn tay vào ức đã khó thở chứ chưa nói đến việc mổ toạc ra từ rốn. Về sau tôi nghĩ, có thể các bác sĩ biết nhưng không dám nói với gia đình, sợ nói ra gia đình cản. Họ muốn mổ để xem còn nước còn tát vì ông bác sĩ rất thân với nhạc sĩ Trần Tiến, cũng biết và quý Y Moan. Khi mổ ra biết đã di căn, bác sĩ phải khâu lại luôn, không dám cắt.

Tôi và mẹ vào thăm cha ở phòng hồi sức, động viên ông: “Cha yên tâm đi, bác sĩ đã cắt u đi rồi, cha chỉ cần tĩnh dưỡng để sớm được về nhà chứ nằm đây chán lắm”. Y Moan kêu, cha sẽ cố. Sau hai ngày ông lành luôn vết mổ, da ông không độc. Ông cứ yên tâm u lành tính và đã cắt rồi, chỉ còn nội thương do vết mổ nên hay nôn ra máu mà thôi. Những người tiếp xúc với Y Moan cũng rất tế nhị, chả ai nói ông bị ung thư cả. Tôi tin là ông chưa biết về bệnh tình nhưng ông cảm thấy có điều gì đó bi quan.

Sau mổ, ông cứ ngửi mùi đồ ăn là sợ, khi ăn được lại bị xuất huyết dạ dầy. Cha tôi thích ăn ngô - ngô Buôn Mê Thuột ngon lắm. Bây giờ ai ăn cũng phải giấu ông, sợ ông thèm. Lúc nào ông cũng rên “Em ơi, anh đói quá”. Mẹ tôi thương cha, không muốn nấu ăn ở nhà. Hiện ông yếu đi nhiều lắm. Bác sĩ khuyên không nên truyền đạm, chỉ truyền muối và đường.

Tôi cảm thấy nuối tiếc cho cha vì cha mới 53 tuổi - còn quá trẻ. Suốt cuộc đời ông đã nhiều vất vả, khi con cái ổn định, có căn nhà mới để về an hưởng tuổi nhà thì vỏn vẹn chỉ được ba năm. Tôi thấy cuộc đời quá bất công với ông. Trước đây cả gia đình ở trong khu tập thể chật hẹp. Sau khi họ giải tỏa khu tập thể, cha phải xin cho chúng tôi ở tạm trong gara ôtô của đoàn Ca múa nhạc dân tộc Đăk Lăk. Mới đây thôi, khi ngồi ở nhà mới, ông buột miệng, ngày xưa ở gara đoàn, con cái đông đủ, bây giờ nhà cửa rộng rãi, chúng lại đi hết. Nghe thương lắm.

Hôm bác Nguyễn Cường vào thăm, bố Y Moan bảo, cả đời chưa làm được live show nào nên muốn làm tri ân khán giả, nếu có chết cũng muốn chết trên sân khấu. Ông còn chỉ cho Nguyễn Cường chỗ chọn để chôn mình. Bác Nguyễn Cường khi về Hà Nội gặp tôi đã bảo: “Phải làm live show cho Y Moan ngay, khó khăn thế nào cũng phải làm”.

'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’ 1

Y Moan vẫn rừng rực một ngọn lửa cao nguyên. Ảnh: TL.

Y Moan muốn tri ân người Hà Nội

Đây là live show đầu tiên cũng có thể coi là cuối cùng của bố Y Moan. Để làm liveshow cho ông, tôi đã bàn bạc rất kỹ với bác Nguyễn Cường. Ban đầu Nguyễn Cường định làm một hòm từ thiện để khán giả quyên tiền giúp ông chữa bệnh, nhưng sau lại quyết định bán vé. Chúng tôi chọn rạp Âu Cơ mà không phải Nhà hát Lớn vì nếu tổ chức ở Nhà hát Lớn sẽ trang trọng, cung kính quá không hợp với chất live show hừng hực lửa. Chương trình mang tên "Ngọn lửa cao nguyên", diễn ra tối 6/8.

Các khách mời có ca sĩ Phương Thanh, Siu Black, Minh Anh - Minh Ánh, Mỹ Linh, nhạc sĩ Trần Tiến, Lê Minh Sơn. Khi đặt vấn đề với những nghệ sĩ về việc tổ chức show, ai cũng đồng ý ngay mà không chút băn khoăn. Thậm chí Phương Thanh còn bỏ show trong Sài Gòn để bay ra. Với Mỹ Linh, khi chị còn rất bé, cha tôi ở Hà Nội, hai người có quãng thời gian làm việc với nhau nên kỷ niệm rất sâu sắc. Khi tôi điện thoại tới, chị bảo ngay: “Y Vol gọi chị mời hát show bố Moan à”.

Trong 14 bài hát của chương trình, Y Moan chỉ hát một mình ca khúc Ôi, M’Drak. Số còn lại ông hát cùng con trai hoặc bạn bè để đề phòng khi ông quá yếu, mọi người sẽ đỡ giúp ông. Tuy nhiên Y Moan là người khi không làm thì thôi, làm thì hết mình. Ông bảo, nếu chết cũng muốn chết trên sân khấu chứ không phải ở nhà. Ông cũng là người không bao giờ chịu lip-sync. Một khi đã hát là phải hát cho đàng hoàng, không có kiểu hời hợt ăn tiền.

Sở dĩ, Y Moan muốn tổ chức live show ở Hà Nội vì bác Nguyễn Cường và những bạn bè đầu tiên của ông khi ra Hà Nội theo học Nhạc viện đều đang ở đây. Mục đích tôi dàn dựng chương trình là sau đó làm VCD tặng bố, ghi hình trực tiếp, sau đó mix lại để lưu lại cho đời con, đời cháu sau này. Việc phong danh hiệu NSND cho Y Moan nay đã xong. Nhà nước sẽ tổ chức trao tặng dịp 2/9. Hy vọng cha tôi sẽ qua được năm nay.

Bạn có quan tâm đến bài viết này? Xin hãy thích và chia sẻ:

Bài viết 'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’ liên quan hoặc tương tự:

 

Theo Theo VNEXPRESS.NET


Bình luận 'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’ (0)

Để gởi ý kiến nhận xét, đóng góp, trao đổi, thảo luận về bài viết 'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’ bạn có thể gởi trực tiếp tại mục bình luận bên dưới. Vui lòng viết có dấu đầy đủ nếu ngôn ngữ sử dụng là tiếng Việt. Mọi than phiền về bài viết 'Y Moan muốn được chết trên sân khấu’ xin hãy liên hệ với chúng tôi. Tiêu đề là tên bài viết ở dạng tiếng Việt không dấu 'Y Moan muon duoc chet tren san khau’ hoặc có dấu. Bài viết này đã được xếp vào thể loại: Ngôi Sao

Tiếc quá! Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết này! Hãy là người đầu tiên!

Nghệ Thuật - Giải Trí

Tài khoản

Tìm kiếm và theo dõi

Từ khóa:

Cuộc sống hối hả, bạn quá bận rộn? Hãy để chúng tôi giúp bạn tiết kiệm thời gian cập nhật những thông tin, bài viết hay, hữu ích mỗi ngày qua email!
Email của bạn:

Sau khi đăng ký bạn hãy mở email và bấm vào link kích hoạt để bắt đầu nhận tin. Thông tin sẽ chuyển cho bạn vào khoảng từ 1-3h sáng, giờ Việt Nam Đã có tất cả khoảng nhận tin!
Delivered by FeedBurner

Recent comments

Copyright ©2014 BaiViet32.Com . All rights reserved.
Phiên bản thử nghiệm
Cached: IP: 210.211.106.23, 21 February, 2014 04:15:25 (HANOI - VN).